Dịch vụ luật sư - Tư vấn pháp luật

Đặt câu hỏi

Dịch vụ luật sư, tư vấn pháp luật

15 Triệu Đồng khiến Vợ tôi Quyết Định Ly Hôn với Lý do Bất Ngờ

15 Triệu Đồng khiến Vợ tôi Quyết Định Ly Hôn với Lý do Bất Ngờ
15 Triệu Đồng khiến Vợ tôi Quyết Định Ly Hôn với Lý do Bất Ngờ

Tôi và Minh, vợ tôi, đã có chấp nhận nhau hơn bốn năm. Tôi sinh năm 1994, còn Minh kém tôi một tuổi. Chúng tôi có một cô công chúa nhỏ, và hiện tại, Minh đang công tác tại một công ty với mức lương khoảng 10-12 triệu đồng mỗi tháng. Còn tôi, với công việc chính cùng với việc làm thêm, thu nhập hàng tháng cũng chỉ xoay quanh 30-45 triệu đồng.

Vào thời điểm chuẩn bị cho lễ cưới, bố mẹ tôi đã bán một mảnh đất, tặng cho chúng tôi một khoản tiền để mua một căn nhà nhỏ. Tiền ăn uống đều được ông bà gửi lên, nhờ vậy, cuộc sống của vợ chồng tôi tuy không giàu có nhưng vẫn đủ để sống và tích lũy một khoản nhỏ.

Gia đình Minh cũng không phải là khá giả, nhưng ông bà luôn chiều chuộng con gái. Minh là chị cả trong gia đình có hai cô em gái và một anh trai. Do từ nhỏ được cưng chiều, Minh mang trong mình tính cách có phần hơi tiểu thư và thường hay chê bai mọi thứ xung quanh.

“Mình ơi! Tối nay ăn gì?” – Tôi hỏi khi thấy cô ấy đang ngồi xem điện thoại.

“Chả biết, chồng tự nghĩ đi!” – Minh trả lời với giọng có phần bất cần.

Dù tôi thường cố gắng nấu những món ăn đơn giản, nhưng mỗi khi đụng đến cá, gà hay rau quê, cô ấy đều chê bai đủ đường. Có bữa, khi tôi về muộn, mệt mỏi hơn cả trăm giờ làm việc, tôi nhờ Minh dọn bàn. “Em có ăn đâu mà phải dọn?” – câu trả lời của cô ấy khiến tôi cảm thấy chưng hửng.

Cô em gái của Minh, tên là Dì Hai, năm nay 23 tuổi nhưng vẫn chưa có công việc ổn định. Chưa tốt nghiệp vì còn nợ môn tiếng Anh. Thấy Dì Hai không còn phải lên trường, tôi đã cố gắng giúp đỡ bằng cách giới thiệu cho cô ấy một công việc văn phòng nhẹ nhàng. Nhưng, đang thèm chê bai, Minh lại khuyên em không nên nhận vì lương thấp và không đúng chuyên môn.

“Học hành không lo, giờ đi làm cái gì đâu!” – Tôi tình cờ nghe Minh nói.

Khổ nổi, đã gần một năm nay, mọi chi phí sinh hoạt của Dì Hai đều phụ thuộc vào Minh. Dù tôi đã gợi ý cho cô ấy chuyển về nhà chúng tôi ở cùng để tiết kiệm, nhưng cô ấy một mực từ chối. “Em thích sống một mình hơn!” – đó là lý do mà cô ấy đưa ra.

“Cô có biết nấu ăn không? Nếu không, thì tự chịu khó một chút chứ!” – Tôi từng khuyên Dì Hai, nhưng nhận lại chỉ lời từ chối. Thậm chí, khi qua nhà tôi ăn nhờ, cô ấy còn tiện tay lấy thêm hoa quả và sữa của con tôi mang về. Những thứ đó tuy nhỏ, nhưng diễn ra nhiều lần, khiến tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu.

“Giả sử nhà mình khá giả và Dì Hai cần hỗ trợ, thậm chí có lý do chính đáng có thể không đi làm, thì không sao. Nhưng bây giờ, vợ chồng mình cũng chỉ vừa đủ, cô ấy không chịu làm ăn nên mới ghê chứ!” – Tôi cảm thấy thật sự không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Hệ quả là những cuộc nói chuyện thẳng thắn giữa tôi và Minh không có gì khả quan hơn. Cô ấy đồng tình rằng “một người phụ nữ cần xinh đẹp và có một công việc tốt nhưng không cần chăm sóc cho gia đình” – một triết lý sống mà tôi hoàn toàn không thể chấp nhận.

“Em biết không? Nếu không kiếm ra tiền, tại sao lại muốn phụ thuộc vào nhau? Chồng cũng không phải là công cụ kiếm tiền!” – Tôi đã nói thẳng với Minh.

Thời gian trôi qua, cảm giác mình vừa mệt mỏi về công việc, vừa phải gánh tất cả mọi thứ trong gia đình thực sự đã khiến tôi cảm thấy kiệt sức. Một lần, khi Dì Hai xin tiền Minh cho việc học tiếng Anh, tôi chần chừ và từ chối, yêu cầu cô ấy viết giấy vay.

Minh nổi nóng lên ngay lập tức. “Anh đúng là đồ hẹp hòi! Chỉ là tiền học, anh cũng đòi giấy tờ? Người cùng một nhà mà cư xử như vậy thì ngại lắm đấy!” – Minh đã nói trong cơn giận dỗi.

Cuộc cãi vã giữa tôi và Minh diễn ra khá to tiếng, khiến Dì Hai đứng cạnh chỉ biết khóc. Cảm xúc dồn nén, tôi nói hết những gì trong lòng mình và quyết định không đưa tiền chung nữa. Tôi rút toàn bộ tiền tiết kiệm sau 4 năm tích lũy để Minh tự lo cho bản thân.

Sau hôm ấy, Minh ôm con về ngoại, đòi ly hôn. Tôi không dám hỏi lại, cũng không ra đón hai mẹ con. Một tuần sau, Minh cùng con trở về, nhưng không hề hối lỗi. Mỗi ngày, cô ấy đều đăng tải trên mạng xã hội những dòng trạng thái ám chỉ trách mắng tôi.

“Đàn ông là người phải lo lắng cho gia đình, còn phụ nữ thì chỉ cần sống tốt” – những điều ấy khiến tôi cảm thấy như có một cái gì đó đè nén trong lòng.

Rối rắm giữa những suy nghĩ, tôi tự hỏi bản thân: liệu cách hành xử của mình có hợp lý không? Nỗ lực làm việc vất vả của tôi không chỉ mong muốn vợ con có cuộc sống sung túc, mà tôi còn hy vọng rằng Minh và Dì Hai tự lập hơn. Tôi không thể gồng gánh cả gia đình nhà ngoại, và cũng không thể chấp nhận cuộc sống mà ở đó mọi gánh nặng chỉ đè lên vai tôi.

“Nếu như gặp phải tình huống giống tôi, mọi người sẽ làm gì? Có cho phép chính mình tiếp tục nuôi sống cả vợ và em gái của cô ấy?” – những câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

Khi cuộc sống có những biến động như vậy, tôi luôn muốn tìm đến luật pháp để hiểu rõ quyền lợi và nghĩa vụ của mình trong hôn nhân và gia đình. Nếu bạn nào đang gặp phải tình huống như tôi, hãy tìm hiểu về luật hôn nhân và gia đình, để bảo vệ quyền lợi của chính mình. Bạn có thể tham khảo thêm thông tin tại luật.

Cuối cùng, đến giờ tôi vẫn chưa rõ tương lai gia đình mình sẽ đi về đâu. Dù vẫn nỗ lực làm việc, nhưng trong lòng mãi không nguôi suy nghĩ về những điều đã xảy ra. Mong rằng gia đình của chúng tôi sẽ tìm được cách giải quyết ổn thỏa.

Từ khóa: ly hôn
Chia sẻ:
{{ reviewsTotal }}{{ options.labels.singularReviewCountLabel }}
{{ reviewsTotal }}{{ options.labels.pluralReviewCountLabel }}
{{ options.labels.newReviewButton }}
{{ userData.canReview.message }}
Danh mục
Luật sư tư vấn miễn phí Legalzone