Cuộc Đời Đưa Đẩy: Bạn Thân Khuyên Tôi Ly Hôn Để Nhường Vợ Cho Anh Ấy Sau 10 Năm
Hà Nội, chiều cuối năm, không khí se lạnh càng khiến cho những cuộc hội ngộ trở nên ấm áp và gần gũi hơn. Sau bữa cơm trưa do Huyền, vợ tôi, khéo léo chuẩn bị, tôi cùng Hùng, người bạn thân từ thời đại học, quyết định ngồi lại quán cà phê ven hồ để hàn huyên tâm sự. Những năm tháng trôi qua, giờ đây chúng tôi chợt nhận ra rằng, dù thời gian có làm thay đổi nhiều điều, nhưng tình bạn vẫn luôn vững bền.
“10 năm gặp lại, cậu khác quá! Huyền cũng vậy,” Hùng lên tiếng, giọng anh nhẹ như gió thoảng qua những tán cây ven hồ.
Tôi gẩy tàn thuốc lá, cười nhẹ: “Ai rồi cũng sẽ khác thôi. Như cậu, rời Hà Nội lúc chưa có ‘mảnh tình vắt vai’ nào, nay đã trở thành một người đàn ông cùng với nhiều câu chuyện tình yêu, đúng không?”
Hùng bật cười, nhưng ngay sau đó, mặt anh trở nên trầm ngâm, như thể đang chìm trong dòng hồi ức. Chúng tôi ngồi lại bên nhau, trong không gian quen thuộc, mà những cảm xúc cũ dần trở về.
Tôi và Hùng đã từng là những sinh viên gắn bó với nhau từ những ngày đầu. Chúng tôi đến từ hai miền quê nghèo khác nhau, đều có những giấc mơ lớn lao và khát khao vươn tới tương lai. Ngày đầu tiên vào lớp đại học, hai đứa ngồi cạnh nhau, đó cũng là khởi đầu cho những tháng ngày cùng nhau lang thang giữa Hà Nội đông đúc.
“Cùng cảnh xa nhà, chúng ta dễ đồng cảm,” tôi nhớ lại những đêm khuya thức cùng nhau ôn bài, hay những lần ăn mì tôm chung, trái tim tràn ngập những ước mơ.
“Đúng vậy,” Hùng gật đầu, “Tôi với cậu khác tính nhau, nhưng lại có nhiều điều chung. Cậu nóng vội, còn tôi thì thích sự bình tĩnh.”
Năm cuối đại học, khi tôi quyết định theo đuổi Huyền, người đẹp từ phòng trọ bên cạnh, chính Hùng là người đã giúp tôi chinh phục cô ấy.
“Chúc mừng cậu đã có được người mình yêu,” Hùng cười, nhưng ánh mắt anh có phần buồn bã. “Tôi từng thích Huyền, nhưng tôi không muốn phá hỏng tình bạn của chúng ta.”
“Cảm ơn cậu,” tôi đáp lời, thấy lòng mình ấm lại. Đêm trước khi Hùng Nam tiến lập nghiệp, chúng tôi đã có một buổi chia tay đầy cảm xúc. Hùng ôm tôi, nói: “Cậu phải hạnh phúc, và đừng làm Huyền buồn.”
Năm tháng trôi qua, tôi và Huyền đã xây dựng một gia đình nhỏ với hai cô con gái xinh đẹp. Cuộc sống bên ngoài nhìn vào có vẻ hoàn hảo, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn cảm thấy những khó khăn tồn tại.
“Cậu và Huyền không hạnh phúc sao? Tôi cảm nhận sự khác biệt,” Hùng hỏi, làm cho tôi bộp chộp trở lại thực tại. Có thể nào một người bạn hiểu tôi hơn chính bản thân mình?
“Thực ra, chúng tôi vẫn yêu nhau, chỉ là có những quan điểm khác nhau,” tôi thừa nhận.
“Cậu là con trai cả trong nhà, đúng không? Bố mẹ luôn mong có cháu đích tôn,” Hùng gợi ý. Thực tế là tôi đã nhiều lần đề cập đến việc sinh thêm con. Dù Huyền khẳng định đã đủ với hai cô con gái, trong lòng tôi vẫn canh cánh mơ ước có được một đứa con trai.
“Cậu biết không? Nghe bố cậu nói: ‘Còn trứng là còn đẻ’, Huyền rất tức giận,” tôi nói với vẻ thất vọng.
“Đúng vậy, đó là suy nghĩ cổ hủ. Hàng loạt cuộc tranh cãi đã diễn ra vì chuyện này. Tôi hiểu cảm giác của Huyền,” Hùng thở dài. “Cứ khi nào tranh cãi xảy ra, tình cảm lại có vẻ rạn nứt.”
Mắt Hùng nhìn tôi chăm chú: “Bởi vì tôi cũng đã đi qua giai đoạn tương tự. Vợ tôi và tôi đã ly hôn vì không thể có con. Tôi không muốn cô ấy phải sống trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.”
“Nhưng tôi không nghĩ rằng việc ly hôn sẽ là giải pháp,” tôi lắc đầu. “Tôi yêu Huyền, chỉ là đôi khi chúng tôi không đồng quan điểm.”
“Bạn là người có quyền lựa chọn hạnh phúc cho mình,” Hùng đề nghị. “Nếu cảm thấy như vậy, có lẽ cậu nên nghĩ đến việc tìm một người phụ nữ khác có khả năng sinh cho cậu một đứa con trai. Dù sao, tôi vẫn ở đây. Nếu cậu không hạnh phúc, có thể tôi sẽ là người thay cậu chăm sóc cho Huyền và các con.”
“Câu nói của cậu thật mạnh mẽ, nhưng có lẽ cũng mang trong mình chút hài hước.” Tôi trở nên cảm thấy bối rối trước lời đề nghị bất ngờ đó. “Tôi may mắn hơn cậu rất nhiều. Tôi có gia đình, có vợ con. Còn cậu thì một mình nơi đất khách?”
Cái nhìn thấu hết tâm can của Hùng đã khiến tôi phải suy nghĩ. “Có những người cả đời cầu có con mà không được. Tại sao cậu lại phân biệt con gái hay con trai?” Hùng nói, giờ đã trở nên nghiêm túc hơn. “Loại người như cậu, chỉ khi mất đi mới thấy giá trị của những gì mình đang có.”
Tôi vô thức nhìn ra mặt hồ. Thật sự mà nói, tôi đã sống trong cảnh thiếu nhận thức về những gì đang diễn ra xung quanh mình. Lời nói của Hùng như nhắc nhở tôi về sự thật được che đậy bởi những mộng mơ vụn vỡ.
“Cậu không cần phải quá lo lắng về làm hài lòng người khác. Quan trọng là hạnh phúc của hai vợ chồng,” Hùng nói. “Cuộc hôn nhân của cậu đang dần nguội lạnh, hãy vực dậy trước khi mọi thứ quá muộn.”
“Cảm ơn cậu. Qua những lời thật lòng, tôi đã nhận ra được nhiều điều,” tôi đáp lại, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.
Cuộc trò chuyện của chúng tôi đã kéo dài cho đến khi mặt trời lặn. Hùng nhìn tôi, ánh mắt anh chứa đựng sự thấu hiểu. “Cuối cùng, hi vọng cậu sẽ tìm ra con đường đúng đắn cho mình và gia đình.”
Hà Nội chiều nắng vàng, nhưng trong lòng tôi như đang hip vào một cuộc hành trình tìm kiếm bản thân. Nhìn Hùng dần khuất xa, tôi trở về tổ ấm của mình, với những suy tư đan xen trong lòng.
Cuối cùng, tôi hiểu rằng cuộc sống gia đình, tình yêu và luật lệ của xã hội thực sự cần phải được cân nhắc và hiểu rõ hơn bao giờ hết. Những giá trị như sự yêu thương, sự thấu hiểu, và trên hết là luật pháp bảo vệ quyền lợi của mỗi cá nhân trong mỗi gia đình là điều không thể thiếu. Hãy luôn ghi nhớ rằng, tìm kiếm hạnh phúc từ những điều bình dị nhất chính là con đường vững bước dẫn tới bình an trong tâm hồn.
Nếu bạn đang tìm kiếm những thông tin chi tiết về luật pháp và các vấn đề liên quan đến gia đình, hãy ghé thăm LegalZone – nơi cung cấp những giải pháp luật pháp toàn diện cho mọi nhu cầu của bạn.




