Dịch vụ luật sư - Tư vấn pháp luật

Đặt câu hỏi

Dịch vụ luật sư, tư vấn pháp luật

Em gái nhận 100 triệu từ chồng: Lý do bất ngờ khiến tôi kinh ngạc!

Em gái nhận 100 triệu từ chồng: Lý do bất ngờ khiến tôi kinh ngạc!
Em gái nhận 100 triệu từ chồng: Lý do bất ngờ khiến tôi kinh ngạc!

Vợ chồng tôi, Huy và An, đều làm văn phòng với thu nhập ổn định, nhưng chỉ đủ để lo cho cuộc sống hàng ngày. Thời gian đầu mới cưới, chúng tôi tiết kiệm được một khoản kha khá, coi đó là quỹ dự phòng. Thế nhưng, từ khi có con, mọi thứ thay đổi. Chi phí cho bỉm, sữa và thuốc men tăng theo từng tháng, trong khi bố mẹ chồng không có lương hưu và sức khỏe yếu hơn trước, khiến tôi cảm thấy nặng nề với tiền bạc.

Huy là người rất có trách nhiệm. Anh không bao giờ chơi bời và toàn bộ thu nhập đều đưa cho tôi quản lý. Mọi khoản chi tiêu trong nhà, từ tiền chợ đến tiền học của con, đều do tôi lo liệu. Thực tế, tôi khá tằn tiện trong chi tiêu. Những món đồ cá nhân như chiếc váy hơn 500.000 đồng, tôi cũng phải suy nghĩ cẩn thận trước khi mua. Tôi chỉ chọn những loại mỹ phẩm giá rẻ nhất, miễn sao gia đình có đầy đủ.

“Mọi thứ mình cần có thể cắt giảm, miễn sao gia đình đủ đầy,” tôi thường tự nhủ. Huy cũng tin tưởng vào khả năng quản lý chi tiêu của tôi, nhưng đôi khi anh lại nhắc nhẹ: “Em nên tiết kiệm hơn, dạo này tình hình kinh tế khó khăn.”

Thật không may, niềm tin của tôi đã bị lung lay vào một ngày định mệnh. Tôi tình cờ đọc được tin nhắn của cô em gái chồng. Trong đó, cô em khoe rằng đã đi phẫu thuật thẩm mỹ và nhận được 35 triệu đồng từ anh trai. “Cảm ơn anh trai yêu quý đã tài trợ cho em quả mũi xịn sò này nhé. Hết 35 triệu đồng thôi anh ạ, vẫn dư tiền thuốc.”

Máu trong tôi như ngừng chảy khi nhận ra sự thật này. 35 triệu đồng là số tiền không hề nhỏ, đủ để chi cho mấy tháng thuốc men của bố mẹ chồng. Cảm giác như thời gian đông lại khi Huy nhắn lại, “Ừ đẹp là được rồi. Đừng nói với chị dâu nhé, không là anh toi đấy.”

Tôi như bị sét đánh, lồng ngực nghẹn lại. Hơn 100 triệu đồng để em gái phẫu thuật thẩm mỹ trong khi nhà cửa, con cái vẫn đang phải chắt bóp từng đồng. Sáu tháng trước, Huy đã chuyển cho em gái 70 triệu đồng với tin nhắn: “Tiền để em gái vay làm ngực cho tự tin. Có thì trả anh, không thì coi như anh cho.”

Tôi không thể hiểu nổi. Tại sao Huy lại có thể làm thế? Trong khi chúng tôi phải lo cho bố mẹ chồng, mà em gái anh lại chỉ chăm lo cho bản thân? Cô ấy đã lập gia đình, sống không dư giả mà vẫn đua đòi, vậy mà Huy cứ thoải mái chi tiền cho những nhu cầu xa xỉ. Không lẽ tôi phải góp mặt trong vai trò “người hy sinh”, trong khi những cố gắng của tôi cho gia đình lại không được coi trọng?

Khi Huy về nhà, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nói chuyện. Với sự lo lắng dâng trào, tôi hỏi: “Anh có thấy thiếu công bằng không? Anh giúp em gái nhưng người lo cho tiền thuốc men, học hành của con lại là em, còn ai nữa?” Huy chỉ im lặng. Mỗi câu chữ tôi thốt ra đều bị nuốt nghẹn bởi những cảm xúc bất an.

“Tiền đâu để lo cho thuốc men, con cái đi học?” – tôi tiếp tục hỏi, giọng như khô khốc.

“Em gái anh, anh không giúp em thì giúp ai?” – Huy đáp lại mà không hề nhìn vào mắt tôi.

“Nhưng tiền ấy là do mồ hôi nước mắt của anh. Anh không thể giúp bản thân tôi và con của chúng ta trước đã sao?”

“Em đừng tính toán quá,” Huy nói, giọng điệu như đang biện minh cho hành động của mình.

Nghe những lời ấy, tôi cảm thấy như đả thương sâu sắc. Tôi đã hy sinh nhiều cho gia đình này, vậy mà với em gái, Huy lại sẵn sàng vung tay như đại gia. Bao nhiêu nỗ lực của tôi bỗng chốc bị xem nhẹ, như tôi không phải là một phần trong gia đình anh.

Mặc dù tôi không hề đòi hỏi gì cho bản thân mình, thậm chí cái váy hơn 500.000 đồng cũng phải cân nhắc, nhưng Huy lại tự cho mình quyền làm điều khác trái ngược. Tôi không muốn mất chồng, nhưng tôi cũng không muốn trở thành người vô hình, một cái bóng của sự hy sinh.

Tâm trạng rối bời, tôi dần nhận ra rằng mình không thể cứ lặng im như vậy. Dù rất nặng lòng, tôi vẫn phải tìm cách thẳng thắn với em gái chồng, để cô ấy hiểu rằng sự tự lập trong cuộc sống là rất cần thiết.

Liệu rằng tôi sẽ có sức mạnh để đối diện với sự thật không êm đẹp ấy? Hay tôi sẽ là người thỏa hiệp và chấp nhận cái giá phải trả cho sự im lặng của mình? Tôi thật sự cảm thấy bế tắc.

Tôi yêu cầu mình không gục ngã. Cần phải có một cuộc nói chuyện thẳng thắn, không chỉ với chồng mà cả với em gái anh. Tôi không muốn chỉ riêng mình gánh vác trách nhiệm, mà tất cả mọi người trong gia đình này đều cần phải cùng nhau trải qua.

Chính lúc này, tôi hiểu rằng cần phải có một sự thay đổi. Nếu không, tôi sẽ không chỉ đánh mất bản thân, mà còn mất đi chính gia đình mà tôi đã dày công xây dựng.

Ánh trăng vàng vọt chiếu vào căn phòng nhỏ, và tôi vẫn ngồi trầm tư trong góc. Câu hỏi vẫn còn lơ lửng trong không gian: Huy có nghe thấy bước chân của tôi trong cuộc sống chung này không? Liệu tôi có thể lấy lại được sự công bằng cho bản thân và cho những người mà tôi yêu thương?

Những câu hỏi này đeo bám tôi ngày qua ngày, cho đến khi tôi tìm thấy dũng khí để đối diện. Mỗi ngày tôi cố gắng củng cố lập trường của mình, và tôi biết, cuối cùng mình sẽ tìm ra hướng đi cho chính mình và cho cả gia đình của chúng tôi.

Hi vọng rằng những ai đang trong hoàn cảnh tương tự, có thể tham khảo thêm những thông tin hữu ích từ các chuyên gia về luật gia đình tại https://legalzone.vn/. Hãy nhớ rằng, trong cuộc sống, sự công bằngtrách nhiệm là điều vô cùng quan trọng để gìn giữ hạnh phúc gia đình.

Chia sẻ:
{{ reviewsTotal }}{{ options.labels.singularReviewCountLabel }}
{{ reviewsTotal }}{{ options.labels.pluralReviewCountLabel }}
{{ options.labels.newReviewButton }}
{{ userData.canReview.message }}
Danh mục
Luật sư tư vấn miễn phí Legalzone