Lật Tẩy Sự Thật Đằng Sau Lịch Sử Đặt Xe Của Người Yêu Tôi
Tôi là Hoàng, năm nay 30 tuổi. Người yêu của tôi, Minh, mới 25 tuổi. Chúng tôi đã quen nhau khoảng hơn hai năm, từ thời còn làm chung tại một công ty. Mối quan hệ của chúng tôi khá công khai. Bạn bè đồng nghiệp đều biết và ủng hộ tình cảm của cả hai. Tôi đã từng nghĩ rằng, khi yêu công khai, sẽ không có chỗ cho những mảnh ghép khuất mà cả hai phải che dấu. Nhưng có vẻ tôi đã lầm.
Minh là một cô gái nhanh nhẹn, hoạt bát và biết làm vừa lòng mọi người. Cô ấy có năng lực, được cấp trên yêu quý và luôn nhận đánh giá tốt trong công việc. Tôi tự hào về cô, tin rằng một người con gái giỏi giang như cô sẽ không dễ bị cuốn vào những tình huống khó xử.
Thế nhưng, cuộc sống không như những gì mình mong đợi. Cuối năm nay, công ty của Minh thông báo sẽ cắt giảm nhân sự, và cô ấy trở thành một trong những người bị ảnh hưởng. Tôi thực sự lo lắng cho cô ấy bởi thời điểm cuối năm này việc tìm kiếm việc làm mới sẽ rất khó khăn.
“Thật không thể tin được, Minh à!” – tôi nói với tông giọng lo lắng khi nhận được tin từ cô ấy.
“Đừng lo, Hoàng. Em vẫn sẽ tìm được việc,” cô ấy trả lời, nhưng tôi nhận thấy rằng trong mắt cô, không có chút buồn bã hay thất vọng nào.
Điều khiến tôi băn khoăn là phản ứng của cô. “Em chỉ buồn vì phong bì trợ cấp thôi việc này quá ít.” Cô ấy cầm lấy phong bì và thở dài.
“Chỉ tầm 3-5 triệu đồng, không đủ để làm em hài lòng.” Minh cười nhẹ nhưng ánh mắt lại rất lấp lánh sự thất vọng.
Dù ngồi bên cạnh cô, một cảm giác khó chịu dần dâng lên trong tôi. Phải chăng cô đã quá quen với việc nhận phong bì kiểu như vậy? Trong đầu tôi bắt đầu có những suy nghĩ không mấy tốt đẹp.
Sau khi rời công ty, Minh bắt đầu tìm kiếm công việc mới. Mỗi tối, cô ấy đều gửi hồ sơ xin việc khắp nơi, trong khi tôi cố gắng kết nối, giúp cô tìm thêm cơ hội.
Một tối, khi tôi nhận được tin nhắn từ Minh: “Tối nay, em đi ăn chia tay với đồng nghiệp nhé.” Tôi ngay lập tức hỏi: “Có sếp em không?”
“Đông đủ cả mà!” – cô ấy trả lời vội vàng.
Tôi có chút yên tâm, nhưng hình như có điều gì đó khiến tôi không thoải mái. Thời gian trôi qua và đến tối, tôi không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ Minh.
“Hai mươi phút nữa em về nhé!” – tôi ngồi trông mong ở nhà nhưng chỉ thấy thời gian trôi từng phút một.
Mười giờ, tôi gọi điện cho cô ấy nhưng không thấy ai bắt máy. “Có lẽ họ đang nói chuyện, hoặc là quán đông quá, không nghe thấy,” tôi tự nhủ.
Hai giờ sau đó, tôi vẫn không nhận được tin nhắn nào. Tâm trạng tôi nặng nề, đầu óc đầy lo lắng. Cuối cùng, tôi quyết định thay quần áo và chạy đến chung cư của Minh.
Khi đến nơi, tôi bấm chuông mãi mà không thấy ai mở cửa. Tôi vội vàng gọi điện và gửi tin nhắn nhưng không có phản hồi nào. Khi đó, sự tức giận bắt đầu trỗi dậy.
“Tại sao cô ấy lại không trả lời?” – tôi tự hỏi, rồi quyết định chặn mọi liên lạc từ Minh. Trong lòng, tôi thực sự nghi ngờ về những gì đã xảy ra.
Chiều hôm sau, sau khi đã đi làm về, tôi ngạc nhiên khi thấy Minh đứng trước cửa nhà tôi. Cô ấy lao tới ôm chặt tôi, đôi mắt đỏ hoe.
“Xin lỗi anh, Hoàng. Em say quá nên đã ngủ quên ở đó,” Minh nói, âm thanh của cô ấy nghe thật đáng thương.
Tôi không nói gì, chỉ hỏi: “Cho anh xem lịch sử đặt taxi của em.”
Cô ấy bỗng dừng lại, lộ rõ sự bối rối. “Em… đã quên mất,” cô lắp bắp.
Khi ấy, sự im lặng trong không khí trở nên nặng nề. “Chuyện gì đã xảy ra thật sự?” – tôi hỏi, khiến Minh không còn đủ bình tĩnh để biện minh.
Cuối cùng, Minh thừa nhận, “Em đã ngủ lại nhà sếp nhưng chỉ là ngủ thôi, không có gì xảy ra cả.”
“Lỗi là do em say quá,” Minh nói, nhưng tôi cảm thấy tất cả chỉ là những lời bào chữa.
Tôi quyết định gọi cho sếp của Minh. “Mọi chuyện này chúng ta cần phải rõ ràng,” tôi nhắn. Sau ít phút, anh ta trả lời ngắn gọn, thờ ơ: “Không có chuyện gì giữa tôi và cô ấy. Hai người tự giải quyết.”
“Có nghĩa là gì?” – suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong tâm trí tôi. Một người khẳng định không liên quan, trong khi một người khác lại nói không làm gì sai. Còn tôi, chỉ còn lại bản thân với những suy nghĩ vô định.
Minh luôn ở trước mặt tôi, cầu xin tôi không làm to chuyện. Nỗi sợ và hoài nghi tràn ngập, tôi biết rằng dù cô có giải thích thế nào đi chăng nữa thì niềm tin đã rạn nứt.
Tôi tự hỏi, liệu có điều gì có thể vá lại được mảnh ghép tin tưởng đó? Tình yêu có thể xoa dịu vết thương hay không? Mối quan hệ của chúng tôi trở nên phức tạp và đầy những câu hỏi không có lời giải.
“Rốt cuộc, điều gì đã xảy ra đêm qua?” – tôi hỏi Minh, ánh mắt dò hỏi. Nhưng cô ấy chỉ ngồi im lặng, không thể tìm ra lời để biện minh cho hành động của bản thân.
Trái tim tôi nặng trĩu khi nghĩ về quãng thời gian hai năm qua. “Nếu không có niềm tin, liệu mối quan hệ này có còn tồn tại hay không?” – tôi nhắm mắt lại.
Một tháng trôi qua đầy căng thẳng, cả hai vẫn sống trong sự dằn vặt và cảm giác như đang ở ngã ba đường. Dù chúng tôi vẫn gặp nhau, nhưng mỗi ánh nhìn, mỗi lời nói đều mang nặng nghi ngờ.
“Mình đã từng hạnh phúc như thế nào?” – tôi thầm nghĩ.
Mối quan hệ của chúng tôi có phải đang ở trong vết nứt không thể hàn gắn? Liệu có còn cách nào để cứu vãn tình yêu này, hay mọi thứ đã trôi vào quên lãng. Bằng tất cả sự chân thành, tôi muốn tìm ra câu trả lời cho bản thân và cho Minh.
Cuối cùng, mọi câu chuyện đều có hai mặt. Mỗi người đều có lý do và cảm giác riêng. Nhưng để hiểu nhau, để tin tưởng nhau, chúng tôi còn rất nhiều việc phải làm.
Hãy cùng nhau xây dựng lại niềm tin, giữ chặt tình yêu và không để những điều không đáng có làm rạn nứt mối quan hệ đôi bên.
Luật về tình yêu không quy định điều gì cả, nhưng chính chúng tôi là người phải tự tìm kiếm và gìn giữ hạnh phúc của chính mình. Dù có những khoảng khắc chao đảo, nhưng hy vọng rằng tình yêu sẽ giúp chúng tôi vượt qua.
Để tìm hiểu thêm về các khía cạnh luật trong các tình huống tương tự, xin vui lòng truy cập Luật.




