Trả lễ cưới 10 triệu, tôi vẫn gặp chỉ trích
Hôm qua, khi tôi đọc bài viết “Mừng cưới bạn thân 1 chỉ vàng và cái kết khiến tôi sững sờ”, nỗi niềm của chính mình lại ùa về. Tôi cũng đã có những suy nghĩ sâu xa về câu chuyện của mình, và không khỏi băn khoăn vì sao gia đình, người thân lại trách móc tôi chỉ vì tôi chọn mừng cưới 10 triệu đồng thay vì 1 chỉ vàng.
Ngày đó, khi tôi cưới chồng, cậu ruột tôi đã tặng tôi 1 chỉ vàng. Tôi nhớ rõ thời điểm ấy, giá vàng khoảng 3,7 triệu đồng mỗi chỉ. Khi cậu và mợ lên sân khấu đeo nhẫn vào tay tôi, sự xúc động trào dâng trong lòng tôi không phải vì giá trị vật chất, mà vì tình yêu thương mà họ đã dành cho tôi. Tôi luôn cảm nhận được rằng, gia đình cậu chúc phúc cho tôi, đó mới thực sự là điều quan trọng nhất. Tôi chưa bao giờ bận tâm đến việc so đo một chỉ vàng ấy tương đương với bao nhiêu tiền, càng không dự tính rằng đám cưới cần phải được tính toán dưới bất kỳ hình thức nào.
Thời gian trôi qua, tôi dần dần bận rộn với cuộc sống gia đình, công việc, và con cái. Sự bận rộn ấy khiến tôi ít liên lạc hơn với họ hàng, trong đó có cậu.
Đến tháng 11 vừa rồi, khi tôi về quê dự đám cưới của con trai cậu, tôi đã quyết định mừng em 10 triệu đồng. Đó là khoản tiền tôi cảm thấy hợp lý và phù hợp với khả năng tài chính của mình vào thời điểm đó. Ngày hôm đó, tôi đến dự với tất cả sự kính trọng và niềm vui, như một người chị trong gia đình thật sự.
Nhưng thật bất ngờ, sau đám cưới ấy, tôi phát hiện câu chuyện mừng cưới của mình lại trở thành chủ đề của những lời bàn tán mà tôi không hề hay biết. Cậu ấy không trực tiếp nói với tôi, nhưng lại chia sẻ với các dì, anh chị em trong họ rằng tôi “chi li, tính toán”. Tôi nghe được rằng, cậu cảm thấy tôi không xứng đáng với việc mừng đám cưới, chỉ vì tôi lấy chồng ở Hà Nội – nơi có một cuộc sống ổn định hơn. Cậu cũng không quên nhắc tới việc, ngày cưới của tôi, cậu đã mừng tôi 1 chỉ vàng, trong khi tôi chỉ đáp lễ với 0,6 chỉ vàng cho con trai cậu. Những lời ấy, khi tới tai tôi, không còn nguyên vẹn nhưng đủ để làm lòng tôi nhói đau.
Tôi không cảm thấy buồn vì chuyện tiền bạc, mà buồn vì nhận ra rằng, trong mắt cậu – người tôi vô cùng kính trọng, tôi lại trở thành người sống tính toán. Tôi đã từng nghĩ rằng tình cảm giữa chúng tôi là chân thành, nhưng hóa ra lại bị hiểu lầm và nhìn nhận qua một lăng kính khác.
“Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát”, có lẽ câu nói này thật đúng, nhưng tôi vẫn luôn tin rằng trong một gia đình, tình thân sẽ vượt lên trên những con số vô hình. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng việc mừng cưới là sự trả – nhận, phép cộng trừ giữa quá khứ và hiện tại. Tôi cũng không nghĩ rằng chỉ vì mức sống của tôi ở Hà Nội mà mọi hành động của tôi đều phải bị so sánh với kỳ vọng của người khác.
Cậu có lẽ không nhận ra rằng, 10 triệu đồng đối với tôi không phải là khoản tiền nhỏ. Đó là sự cân nhắc, là trách nhiệm của tôi, và là mong muốn giữ gìn hòa khí trong gia đình. Tôi không có ý định khoe khoang hay so bì với ai, tôi chỉ mong muốn rằng sự tử tế của mình được đón nhận bằng sự tử tế tương ứng.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là cậu không trực tiếp nói chuyện với tôi. Nếu cậu có góp ý thẳng thắn, có lẽ tôi sẽ nghe, sẽ lý giải, thậm chí có thể điều chỉnh nếu thấy mình chưa làm trọn vẹn. Nhưng cậu đã chọn cách chia sẻ với người khác, để rồi những lời nói ấy quay trở lại với tôi, trở thành nỗi tổn thương.
Tôi bắt đầu tự hỏi, khi con người trưởng thành, khi mỗi người nắm giữ vị trí khác nhau trong xã hội, liệu những mối quan hệ ruột thịt có bị phủ bóng bởi sự so sánh và các kỳ vọng không? Phải chăng sự thân thiết đã được thay thế bằng những đánh giá lạnh lùng và thực dụng?
Tôi không cảm thấy tức giận với cậu, tôi chỉ thấy buồn. Buồn vì cảm giác mình bị hiểu sai, buồn vì nhận ra rằng, dù tôi có sống tử tế đến đâu cũng không thể kiểm soát cách người khác nghĩ về mình. Và tôi buồn vì tình thân – thứ tôi luôn trân trọng – hóa ra cũng mong manh trước những câu chuyện về tiền bạc.
Tôi tự nhủ rằng mình không sai khi sống đúng với khả năng và lương tâm của mình. Tôi không cần phải thanh minh với tất cả mọi người. Điều quan trọng là tôi cần giữ được sự bình thản trong lòng và niềm tin rằng sự tử tế thật sự không nằm ở những con số, mà là cách chúng ta đối xử với nhau.
Có thể cậu sẽ không bao giờ nói với tôi về điều này. Có thể hiểu lầm này sẽ trôi qua lặng lẽ mà không ai tiếc nuối, nhưng nỗi buồn sẽ vẫn tồn tại.
Và tôi viết ra những dòng này không để trách ai, mà chỉ để nhẹ lòng hơn. Tôi đã từng cảm thấy buồn, buồn vì những điều mà tôi không thể ngờ tới.
—
Tôi hy vọng rằng những ai đã trải qua cảm xúc tương tự có thể hiểu và cảm thông cho câu chuyện của tôi. Tình yêu thương, sự chân thành giữa con người với nhau không thể nào bị đong đếm bằng tiền bạc, và thực sự có những điều ẩn sau mỗi quyết định mà chúng ta đưa ra. Đó chính là cuộc sống, là những mối quan hệ và là những bài học mà chúng ta cùng nhau học hỏi.
Đối với tôi, gia đình luôn là một phần thật sự quan trọng, và tôi mong rằng mọi người cũng nhìn nhận được giá trị của tình thân thay vì chỉ dựa vào những con số. Hy vọng rằng chúng ta sẽ luôn gìn giữ tình cảm chân thành ấy, để không ai phải rơi vào hoàn cảnh tương tự như tôi.




