Bí Quyết Khôi Phục Lửa Yêu Sau 40: Tôi Đã Đối Diện Với Cuộc Hôn Nhân Bị ‘Bỏ Đói’
Tôi là Huy, một người chồng đã bước sang tuổi 43, còn vợ tôi, Lan, kém tôi 5 tuổi. Có lẽ ở lứa tuổi này, hôn nhân của chúng tôi phải thật rực rỡ với những kỷ niệm ngọt ngào và tình cảm sâu đậm. Nhưng thực sự, mọi thứ lại đang trở nên lạnh nhạt hơn bao giờ hết. Nhìn những cặp đôi bên ngoài, tôi không khỏi ghen tỵ với tình yêu mãnh liệt mà họ dành cho nhau.
Hồi tưởng về những kỷ niệm xưa
Những ngày đầu mới yêu, Lan luôn là người chủ động trong cuộc sống tình cảm của chúng tôi. Cô ấy thích ôm ấp, mỉm cười và thường xuyên tạo ra những bất ngờ ngọt ngào. “Huy, tối nay cùng xem phim nhé!” Lan thường nói với ánh mắt chờ đợi điều gì đó từ tôi. Tôi nhớ những ngày giữa mùa hè, nóng nực nhưng trong lòng chúng tôi lại cảm thấy ngọt ngào lạ thường.
Một đêm, bên ánh nến lung linh, chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện dài. “Huy, em cảm thấy mình thật hạnh phúc khi có anh bên cạnh.” Tôi đã nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi bên nhau như thế, mãi mãi không bao giờ dứt.
Nhưng cuộc sống không ngừng lại ở những khoảnh khắc đẹp đẽ ấy. Khi Lan mang thai, mọi chuyện đã dần xáo trộn.
Giai đoạn mang thai và những thay đổi
“Khi em mang bầu, cơ thể em cũng thay đổi mà. Anh hãy hiểu cho em nhé!” Lan đã từng nói như vậy khi tôi cố gắng hỏi cô ấy về tình trạng sức khỏe cũng như sắc thái của tình yêu. Tôi biết rằng khi mang bầu, phụ nữ thường cảm thấy nặng nề, không chỉ về thể xác mà còn cả tinh thần. Nhưng tôi không ngờ rằng cái khoảng cách giữa chúng tôi lại ngày càng lớn hơn.
Có những đêm, khi Lan ôm bụng và nhăn nhó vì đau lưng, tôi chỉ có thể nằm cạnh, cảm thấy bất lực. “Em sao vậy, có cần anh giúp gì không?” tôi nhẹ nhàng hỏi, nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu và biểu cảm mệt mỏi.
“Em không sao, anh đi ngủ đi!” Lan đáp với giọng trầm ngâm. Tôi thấy lòng mình nặng trĩu, chẳng biết làm sao.
Sau khi sinh con, tôi nghĩ mọi chuyện sẽ trở về với quỹ đạo cũ. Nhưng hàng ngày, nhìn Lan quay cuồng với việc trông con, nấu ăn và dọn dẹp, tôi càng cảm thấy thật xa lạ.
“Càng ngày em càng bận rộn,” tôi nhẹ nhàng nói, “Nhưng em cũng đừng quên rằng anh cũng ở đây, đang chờ đợi một chút quan tâm từ em.”
Thời điểm khó khăn
Cái nhìn của Lan giờ đây thường chỉ dừng ở đứa trẻ nhiều hơn là tôi. “Huy, em mệt lắm, anh cho em chút không gian nhé!” Đó là những câu nói mà tôi thuộc nằm lòng. Chúng khắc sâu vào tâm trí tôi, nhắc nhở tôi về sự thay đổi không thể tránh khỏi trong cuộc sống gia đình.
“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, chỉ cần chúng ta cùng nhau vượt qua.” Một lần, khi tôi cố gắng an ủi Lan, cô ấy chỉ đáp lại bằng ánh mắt vô hồn. Hình như trong khoảnh khắc đó, chúng tôi đã mất nhau.
“Có lẽ em đã quen với việc thiếu hơi ấm của chồng,” tôi tự hỏi trong lòng những lúc ngồi một mình. Cảm giác tủi thân nhen nhóm, một phần vì cháy bỏng những kỷ niệm ngọt ngào, một phần vì nỗi cô độc ngày càng lớn dần.
Mỗi đêm bên cạnh Lan, tôi chỉ biết nhìn cô ấy say ngủ, lòng ngập tràn nỗi trống rỗng. Khi tôi cố gắng chạm vào cô, chỉ nhận lại sự lánh mặt một cách vô thức. “Em chỉ cần một cái ôm nhẹ thôi, Lan!” Tôi thầm nghĩ nhưng không đủ can đảm để làm.
Khao khát tình yêu và sự kết nối
Giai điệu của cuộc sống đã thay đổi, và tôi cảm thấy như đang sống trong một cuộc đời khác. Tình yêu và niềm khao khát chỉ còn là ánh đèn nhờ nhờ, bị che lấp bởi những bộn bề của cuộc sống hàng ngày.
“Có phải mình đã không còn quan trọng trong lòng cô ấy nữa?” Đó là câu hỏi mà tôi không tìm ra lời đáp. Nhiều đêm, tôi thậm chí tự hỏi liệu có nên tiếp tục cố gắng hay không. Bất chấp mọi nỗ lực chia sẻ việc nhà, làm mọi thứ để Lan có thể nhẹ gánh hơn, tình cảm giữa chúng tôi vẫn không được cải thiện.
“Chúng ta hãy ngồi lại và nói chuyện, được không?” Cuối cùng, tôi cũng phải mạnh dạn nói lên suy nghĩ trong lòng. Lan nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên, rồi chỉ gật đầu. “Em biết, nhưng em chỉ cần thời gian.”
“Em vẫn cần anh, đúng không?” tôi nhẹ nhàng hỏi, nắm lấy tay cô ấy. Lan im lặng, từng giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.
“Đôi khi em cũng nhớ những ngày thắm thiết của chúng ta,” cô ấy cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nghẹn lại. “Nhưng mọi thứ đã thay đổi, Huy à…”
“Chúng ta có thể thay đổi lại, chỉ cần em mở lòng ra thêm một chút.” Tôi cố gắng đưa ra một hy vọng, một diện mạo mới cho chúng tôi, bởi cuộc hôn nhân này đáng để chúng tôi gìn giữ.
Hướng tới tương lai
Ngày qua ngày, tôi luôn mong muốn một ngày nào đó Lan sẽ ngồi bên tôi, chúng tôi sẽ chia sẻ lại những giấc mơ, những mong muốn đã lùi vào quá khứ. Hôn nhân không phải chỉ là trách nhiệm, mà còn là sự gắn kết, sự sẻ chia.
“Liệu sau những vất vả với con cái, chúng ta có tìm lại được tình yêu như thuở ban đầu?” Câu hỏi ấy luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Tôi mong rằng chỉ cần một cái ôm, một lời thì thầm yêu thương từ Lan, sẽ đủ để tôi bước tiếp phía trước.
Cuộc sống gia đình không chỉ thuộc về tình cảm, mà còn cần có sự thấu hiểu, sự chia sẻ. Tôi muốn bạn đời của mình sẽ nhớ rằng, bên cạnh trách nhiệm làm mẹ, cô ấy còn một người chồng mong mỏi được yêu thương.
“Chúng ta hãy cùng nhau bước tiếp, Lan nhé!” Tôi nói với một ánh mắt đầy hy vọng.
Khi ánh sáng le lói chớm đến, tôi vẫn không ngừng tìm kiếm lại những khoảnh khắc ngọt ngào, những ký ức của quá khứ. Tôi tin rằng tình yêu, một khi đã được đánh thức, sẽ lại trở lại mạnh mẽ như chưa từng tắt.
Nếu bạn cũng đang trong một hoàn cảnh tương tự và muốn tìm hiểu thêm về các vấn đề liên quan đến luật hôn nhân, xin vui lòng ghé thăm Luật để có thêm tài liệu và hướng dẫn hữu ích cho cuộc sống của bạn.




