Khám Phá Sự Thật Qua Kiểm Tra ADN: Nỗi Sợ Và Sự Bất Ngờ
Chúng tôi đã cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu kỷ niệm. Những bữa cơm giản dị, những tháng ngày chật vật kiếm tiền để trả tiền phòng, hay những đêm mưa rơi làm thêm đủ thứ nghề, từ làm nhân viên văn phòng đến phụ bàn, gia sư cho đến các công việc khác.
Tình yêu mà chúng tôi đã xây dựng trong những ngày tháng khó khăn thật giản dị nhưng lại ấm áp vô cùng. Tôi vẫn nhớ rõ, ở những khoảnh khắc đó, tôi luôn tự nhủ mình chính là người đàn ông may mắn nhất thế gian. Dù có khổ cực như thế nào, tôi vẫn luôn có cô ấy bên mình.
Năm sau đó, cuộc sống của chúng tôi bắt đầu khấm khá hơn. Vợ tôi, Mai, đã xin vào làm nhân viên bán ô tô tại một cơ sở lớn. Cô ấy thay đổi nhanh chóng. Từ cách ăn mặc, phong thái cho đến cách giao tiếp với khách hàng, tất cả đều khiến cho Mai trở nên hiện đại và tự tin hơn bao giờ hết.
Trong một buổi tối đi ăn tối, tôi đùa với Mai: “Vợ ơi, nếu em bán xe thì chắc nhiều người phải xếp hàng theo đuổi em lắm đúng không?”. Mai chỉ cười, ánh mắt đầy yêu thương. “Em chỉ có một người đàn ông là anh mà thôi,” cô xác nhận. Tôi cảm thấy lòng mình tràn ngập niềm vui. Với tôi, cái tình yêu này từ những ngày hàn vi làm sao có thể dễ dàng thay đổi?
Thời gian trôi qua, Mai mang thai. Khoảnh khắc cô ấy báo tin thật sự là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời tôi. “Chồng à, em có tin vui,” Mai nói, ánh mắt lấp lóa ánh nước. Tim tôi như ngừng đập. “Thật sao? Em đang nói thật đấy chứ?” Tôi không thể tin vào tai mình. Chúng tôi đã chuẩn bị cho con từng chút một, từ chiếc nôi nhỏ, bộ quần áo cho đến đôi tất đầu tiên mà chúng tôi mua.
Khi con chúng tôi chào đời, biển cả như vỡ òa. Tôi chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc đến nỗi nước mắt chảy dài như vậy. Được ôm đứa con bé nhỏ, nhìn bàn tay nó nắm lấy ngón tay tôi, tôi biết tôi đã trở thành một người cha.
Nhưng… có một điều mà tôi không thể ngờ rằng hạnh phúc lại mong manh hơn tôi tưởng.
Khi con được hơn hai tuổi, tôi bắt đầu cảm thấy vài điều lạ. Con có làn da nâu bóng khỏe, hoàn toàn khác với nước da trắng của tôi và Mai. Tôi đã gạt bỏ những nghi ngờ đó, tự nhủ có thể do gen từ bên nội hay ngoại mà tôi không để ý. Tôi không muốn bất kỳ suy nghĩ tiêu cực nào len lỏi vào tổ ấm của mình.
Một ngày nọ, trong buổi họp lớp cấp ba, tôi đã gặp lại một người bạn, Trung, người mà tôi từng rất thân thiết. Trong buổi nhậu, anh ấy kể về công việc xét nghiệm ADN của mình. “Khi mà đi xét nghiệm ADN, tôi đã thấy không ít trường hợp họ phát hiện con của họ không phải là con ruột,” Trung chia sẻ. Câu nói của anh làm tôi giật mình. “Nếu có nghi ngờ gì, thì nên đi kiểm tra,” anh ấy nói thêm nửa đùa nửa thật.
Đêm đó, những câu chuyện của Trung cứ ám ảnh tôi. Mọi thứ xung quanh như tối lại, và tôi không thể ngủ được, ánh mắt chỉ biết nhìn lên trần nhà mà thôi. “Có nên làm xét nghiệm không?” – câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Và tôi tự hỏi, nếu con không phải là máu mủ của mình thì sao? Tôi sẽ phải đối mặt với thực tế như thế nào?
Cuối cùng, với một phút yếu lòng, tôi quyết định lấy một sợi tóc của con mình đi xét nghiệm. Đang ngồi trong quán café, tay tôi run rẩy khi đặt phong bì có sợi tóc trên bàn của Trung. Tôi vừa hồi hộp, vừa xấu hổ, và cũng tự dưng thấy lòng đau đớn như thể chính mình phản bội lại gia đình.
Hai ngày sau, Trung gọi tôi đến lấy kết quả. Trái tim tôi như ngừng đập khi cầm tờ giấy trên tay. “Không có quan hệ huyết thống cha – con,” dòng chữ lạnh lùng chấm dứt mọi hy vọng của tôi. Tôi cảm thấy như mọi thứ sụp đổ ngay dưới chân mình. Mọi cảm xúc dồn nén như bị xé toạc ra, và nỗi đau trào lên như sóng cuồng phong.
Giờ đây, trở về nhà, tôi nhìn thấy con trai mình chạy lại ôm chân, miệng gọi: “Bố ơi”. Tim tôi thắt lại. Góc nhìn của tôi về con, vẻ hồn nhiên và vô tư của thằng bé, khiến tôi không thể tìm nổi một lời nào để nói. Tôi thương con vô cùng nhưng sự thật đang đè nặng trên đôi vai tôi.
Những ngày tiếp theo, tôi chỉ biết sống trong sự dằn vặt và hoang mang. Từng giây phút, suy nghĩ về chuyện phải nói với Mai cứ lởn vởn trong đầu. Tôi không biết sẽ bắt đầu từ đâu mà chuyện này lại nặng nề đến vậy.
Khi nghĩ về Mai, có những lúc lòng tôi xoay vần giữa việc hỏi và im lặng. Nếu Mai thừa nhận, thì gia đình sẽ tan vỡ. Nhưng nếu cô ấy chối bỏ sự thật, tôi lại không thể tin tưởng thêm nữa. Và nếu tôi chọn cách im lặng, thì cuộc sống của tôi sẽ bị xoáy vào những dằn vặt tận sâu trong tâm hồn.
Tôi đã yêu Mai từ những ngày nghèo khó. Tôi từng tin tưởng rằng chúng tôi sẽ cùng nhau đi đến hết cuộc đời. Nhưng giờ đây, chỉ với một sợi tóc nho nhỏ, mọi thứ đã trở thành đổ nát.
Tôi thực sự không biết phải tiếp tục thế nào nữa. Cảm xúc đau, giận và cả sự sợ hãi đang đè nặng lên tôi. Chỉ mong rằng tôi sẽ tìm ra một lối thoát cho chính mình, một hướng đi để đối diện với sự thật mà không khiến trái tim tôi thêm nát vụn.
Trong lúc này, tôi đang rất cần sự giúp đỡ của mọi người. Xin hãy cho tôi một lời khuyên.
Nếu bạn có câu chuyện tương tự không, hoặc nếu bạn có những suy nghĩ, lời khuyên nào hãy chia sẻ cùng tôi. Xin chân thành cảm ơn.
(Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân và tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: @.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần.)
Ngoài ra, nếu bạn cần tìm hiểu thêm về những vấn đề pháp lý liên quan, đừng ngần ngại truy cập vào luật để có được những thông tin hữu ích và kịp thời.




