Dịch vụ luật sư - Tư vấn pháp luật

Đặt câu hỏi

Dịch vụ luật sư, tư vấn pháp luật

Giấu kín sự thật: Tôi trở thành kẻ phản bội trong mắt gia đình chồng

Giấu kín sự thật: Tôi trở thành kẻ phản bội trong mắt gia đình chồng
Giấu kín sự thật: Tôi trở thành kẻ phản bội trong mắt gia đình chồng

Tôi về làm dâu trong một gia đình có truyền thống lâu đời ở miền quê Ninh Bình. Gần ba năm đã trôi qua, tôi xem như đã quen với nếp sống, nếp nghĩ của gia đình chồng. Hai chị em dâu nhà tôi đều lấy hai anh em ruột, tình cảm giữa tôi và chị dâu vẫn khá thân thiết, nhờ vào tính cách hiền lành và biết điều của chị. Gia đình chồng tôi không giàu có, nhưng có nề nếp và trật tự rõ ràng. Đây là điều khiến tôi cảm thấy yên tâm khi bước chân về làm dâu.

Tôi là dâu thứ, may mắn không phải sống chung với bố mẹ chồng, điều này giúp tôi ít gặp phải những va chạm không đáng có. Chị dâu cả lại khác, chị là dâu trưởng và phải sống cùng với mẹ chồng. Chị ấy gánh trên vai đủ thứ lễ nghĩa, cỗ bàn, con cái và họ hàng. Nhìn chị chật vật, tôi không khỏi cảm thấy thương xót.

Chồng của chị dâu là anh trai chồng tôi, một người gia trưởng và cục cằn. Anh sống khô khan, ít nói, và có phần lạnh lùng. Đối với anh, nhiệm vụ kiếm tiền là tất cả, trong khi việc nhà, con cái và cảm xúc của vợ thì lại bị bỏ mặc. Tôi thấy chị dâu ngày càng tiều tụy, ít cười và mệt mỏi hơn khi sống với người chồng như vậy.

Một chiều, khi tôi đi làm về sớm, trời bỗng nhiên đổ mưa. Tôi tìm nơi trú mưa và ghé vào một mái hiên của nhà nghỉ ven đường. Lúc này, tôi thấy chị dâu bước vào cùng một người đàn ông lạ. Tôi bỗng cảm thấy choáng váng, không thể nào tin vào mắt mình. Cảm giác đầu tiên không phải là giận dữ, mà là sự xót xa ngập tràn trong lòng.

Cứ thế, tôi trải qua mấy ngày mất ngủ. Thật khó khăn khi đứng giữa hai lựa chọn: Nói ra hay im lặng? Nếu tiết lộ, gia đình chị dâu sẽ tan nát, hai đứa trẻ sẽ ra sao? Tôi biết chắc rằng với tính cách của anh trai chồng, anh sẽ không tha thứ. Nhưng nếu tôi không nói, tôi cũng sẽ sống trong dằn vặt vì mình biết mà không dám lên tiếng.

Cuối cùng, tôi quyết định gặp riêng chị dâu. Tôi chọn cách thận trọng, không trách móc, không lên án. “Em biết chị khổ, nhưng chuyện này rất nguy hiểm. Chị hãy dừng lại đi, quay về với con cái. Đừng để mọi thứ đi quá xa”. Chị dâu đã khóc. Chị thừa nhận mình yếu lòng, chỉ cần có ai đó lắng nghe. Chị hứa sẽ chấm dứt mọi chuyện.

Tôi nghĩ mình đã làm đúng. Tôi tin rằng mình đã cho chị một cơ hội để trở lại. Nhưng cuộc sống không bao giờ đơn giản như thế.

Chuyện chị dâu ngoại tình vẫn bị lộ. Tôi không rõ bằng cách nào mà mọi việc được biết đến. Có thể ai đó nhìn thấy, hoặc người đàn ông kia thiếu kín đáo. Điều đáng sợ là mẹ chồng tôi không chỉ biết chuyện của chị dâu mà còn biết cả việc tôi đã biết.

Gia đình họp khẩn, và anh trai chồng nổi cơn thịnh nộ. Anh hùng hổ xông sang nhà ngoại, “trao trả vợ”, tuyên bố yêu cầu ly hôn ngay lập tức. Tôi cảm thấy lạnh người khi anh nói chuyện này cho hai đứa trẻ lớn biết, như một cách trừng phạt mẹ chúng. Chị dâu thì nhục nhã, không dám ngẩng mặt nhìn ai.

Trong khi đó, tôi không kịp hiểu mọi chuyện thì đã trở thành cái gai trong mắt cả nhà chồng. Mẹ chồng tôi chỉ trích tôi không thương tiếc. Bà gào lên giữa cuộc họp gia đình: “Biết mà không nói là dung túng! Đàn bà với nhau bao che cho nhau, mèo mả gà đồng!”. Tôi sững sờ trước những lời cay nghiệt ấy. Tôi chưa từng nghĩ rằng, giữa những người phụ nữ với nhau lại có thể có sự nhẫn tâm như vậy.

Anh trai chồng quay sang mắng tôi là kẻ giả nhân giả nghĩa, ngoài mặt thì đạo đức, trong lòng thì độc địa. Chị dâu – người mà tôi từng bênh vực – cũng quay sang hận tôi, tin rằng chính tôi là người đã nói ra. Với chị, tôi trở thành kẻ phản bội cuối cùng mà chị có thể trông đợi.

Tôi đứng giữa, không ai tin tưởng, không ai bênh vực mình. Gia đình chồng bắt đầu để ý đến từng cử chỉ, lời nói của tôi. Mẹ chồng thậm chí tuyên bố trước mặt mọi người rằng bà “không thể tin tưởng loại con dâu biết chuyện xấu mà giấu”. Chồng tôi thì ngồi im lặng, nhưng sự im lặng đó như một mũi dao đâm vào lòng tôi. Anh không bênh vực, không bảo vệ tôi.

Tôi bắt đầu tự hỏi: Nếu ngày đó tôi nói ra, tôi có đỡ mang tiếng hơn không? Hay dù có làm gì đi nữa, tôi vẫn sai? Tôi chỉ là một người phụ nữ nghĩ cho một người phụ nữ khác. Tôi chỉ muốn một gia đình không đổ vỡ, nhưng trong mắt tất cả mọi người, tôi lại trở thành kẻ phá hoại, người “đồng lõa” và kẻ có tật nên mới bao che.

Giờ đây, chuyện chị dâu đã ly hôn và rời khỏi gia đình. Còn tôi, người vẫn ở lại, giờ đây là kẻ phải sống khổ sở nhất. Mỗi bữa cơm là một ánh mắt nghi ngờ. Mỗi câu nói là một mũi dao đâm ngầm. Tôi cảm thấy chạy trốn là điều không thể. Tôi không biết mình sai ở đâu. Sai vì im lặng? Hay sai vì đã thương nhầm người?

Đứng trước gương, tôi tự hỏi mình: “Nếu các bạn là tôi, các bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh này? Nói ra để một gia đình tan nát, hay im lặng để mang tiếng cả đời?”

Bây giờ, tôi thật sự không biết phải sống tiếp như thế nào trong gia đình này.

Minh Tâm

(Ninh Bình)

Nếu bạn đang tìm hiểu về những vấn đề luật liên quan đến gia đình hay ly hôn, hãy khám phá thêm thông tin tại luật.

Từ khóa: ly hôn
Chia sẻ:
{{ reviewsTotal }}{{ options.labels.singularReviewCountLabel }}
{{ reviewsTotal }}{{ options.labels.pluralReviewCountLabel }}
{{ options.labels.newReviewButton }}
{{ userData.canReview.message }}
Danh mục
Luật sư tư vấn miễn phí Legalzone