Đêm Tân Hôn Bí Ẩn: Trả Lại Vàng Cưới Cho Mẹ Chồng
Chồng tôi tên là Minh, là con trai duy nhất trong gia đình bán hàng tạp hóa khá giả tại trung tâm thành phố. Minh ấm áp, chăm chỉ nhưng có phần phụ thuộc tài chính vào gia đình. Tôi và Minh đã yêu nhau được 5 năm, và cuối cùng, khi tình cảm thắm thiết, chúng tôi quyết định kết hôn.
Tuy nhiên, gia đình Minh luôn có một ánh nhìn thiên lệch về tôi. Họ biết rằng gia đình tôi không khá giả—cha mẹ tôi làm ruộng và con cái đều phải trải qua áp lực tài chính, nên không bao giờ họ coi tôi là một phần trong gia đình họ. Dù vậy, nhờ sự kiên trì và nỗ lực thuyết phục từ Minh, chúng tôi đã có một đám cưới ấm cúng.
Ngày ra mắt, tôi nhận ra gia đình của Minh không chỉ có những giá trị vật chất mà còn rất coi trọng truyền thống tặng vàng cưới như là phần của hồi môn. Trong khi giá vàng leo thang chóng mặt, gia đình tôi gặp khó khăn để chuẩn bị cho những việc quan trọng như cưới hỏi. Tôi biết rõ sự chênh lệch giữa hai gia đình và cố gắng cư xử thật lịch thiệp, không muốn ai nghĩ tôi đang háo hức với tài sản.
Quá trình chuẩn bị cho đám cưới thật vất vả nhưng cũng đầy hồi hộp và mong chờ. Ngày cưới diễn ra trong không khí vui vẻ, tràn ngập tiếng cười và lời chúc phúc từ người thân. Đến giờ trao vàng, mẹ chồng đứng trước mặt mọi người, tự tay đeo cho tôi một bộ kiềng vàng lấp lánh, hai chiếc vòng và chiếc nhẫn lộng lẫy, bà nói: “Của hồi môn mẹ tặng con dâu, chúc hai con luôn hạnh phúc”.
Tôi cảm thấy vừa cảm động vừa biết ơn tấm lòng của mẹ chồng, cho rằng đây là một khởi đầu tốt đẹp cho cuộc sống hôn nhân của chúng tôi. Thế nhưng, sự việc lại đi theo một hướng mà tôi không ngờ đến.
Gần 11h đêm, khi tôi đang đứng trước gương để tẩy trang và tháo trang sức, bỗng có tiếng gõ cửa. Mẹ chồng xuất hiện, tay cầm một chiếc hộp nhung đỏ. Bà nói rất nhỏ, như thể đang bí mật: “Con tháo bộ vàng hôm nay ra, đưa cho mẹ”.
Tôi sững người, không thể tin nổi. Tại sao bà lại đòi lại của hồi môn của chính mình? Không hiểu chuyện gì đang diễn ra, tôi cảm thấy như mình bị biến thành một công cụ. Buổi chiều là món quà từ mẹ chồng, buổi tối lại bị đòi lại…
Trong đầu tôi rối bời với những suy nghĩ. Nếu không đưa, tôi sẽ bị xem là con dâu tham lam; nhưng nếu đưa, tôi cảm thấy mình bị coi thường, như thể chỉ là một người ngoài. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh và lên tiếng: “Mẹ ơi… con tưởng đây là vàng cưới mẹ tặng cho vợ chồng con?”.
Mẹ chồng chỉ khẽ cười: “Ôi dào, thì mẹ tặng, nhưng con cứ đưa mẹ cất hộ chứ mẹ có lấy của con đâu”.
Tôi không nói thêm gì mà chỉ im lặng lấy vàng đưa cho bà. Trong lòng, tôi cảm thấy nặng nề. Mẹ chồng cẩn thận nhìn từng sợi dây, từng cái nhẫn với ánh mắt như xét nét. Ánh đèn vàng trong phòng làm không khí càng ngột ngạt hơn.
“Mẹ sẽ giữ gìn cẩn thận, sau này cưới hỏi, đám tiệc gì, mẹ lại đưa ra cho đeo cho đẹp. Yên tâm, của nhà này thì vẫn là của nhà này,” bà nói. Câu nói ấy như một mũi dao đâm vào lòng tôi, khiến đôi mắt tôi cay xè.
Tối hôm đó, tôi đã nói chuyện với Minh. Thật bất ngờ khi anh tiết lộ: “Thật ra, anh biết mẹ sẽ lấy lại. Từ trước đến giờ, vàng cưới nhà anh chỉ để làm hình thức thôi. Mà vàng cũng là tiền của mẹ, sau này cũng cho vợ chồng mình, em đừng để tâm quá”.
“Đừng để tâm?” – Tôi cảm thấy bức xúc. Làm sao tôi có thể không để tâm? Ngay đêm tân hôn, tôi lại bị đối xử như một người chỉ “đeo cho đẹp đội hình”? Tôi nhìn thẳng vào mắt Minh và nhẹ nhàng nói: “Em không tiếc vàng. Em chỉ thấy mình không được tôn trọng”.
Minh im lặng, chỉ quay mặt đi một cách lạnh lùng. Đêm tân hôn của chúng tôi đã không còn là niềm hạnh phúc trọn vẹn mà chỉ còn lại sự hụt hẫng và nỗi cô đơn.
Đáng lẽ ra, đêm đó là khởi đầu cho cuộc sống mới đầy mộng mơ của đôi vợ chồng trẻ. Nhưng tôi nằm im, đầu óc nặng trĩu như tảng đá. Không phải tôi giận mẹ chồng vì bà kỹ tính, mà tôi giận vì bản thân mình không được coi là thành viên thực sự trong gia đình này. Điều đó khiến tôi càng buồn hơn khi người tôi đã chọn gửi gắm cuộc đời lại xem chuyện này là bình thường.
Tôi tự hỏi: “Nếu ngay từ đêm tân hôn, tôi đã bị coi nhẹ như vậy, thì liệu những ngày sau sẽ thế nào? Nếu một món vàng còn không được tin tưởng, thì liệu tôi có thể có tiếng nói trong những chuyện lớn hơn? Hôn nhân của tôi, đã sai ngay từ bước đầu tiên rồi sao?” Những câu hỏi này cứ gặm nhấm tâm trí tôi, dù tôi không dám thốt ra thành lời.
Ngày qua ngày, sự bất an trong lòng tôi ngày càng lớn. Càng suy nghĩ, tôi càng nhận ra rằng có lẽ tôi cần phải đứng dậy để tự bảo vệ mình và tôn trọng chính bản thân mình. Tôi quyết định tìm hiểu về luật pháp để biết rõ quyền lợi của mình trong cuộc hôn nhân này.
Cuối cùng, tôi đã tìm thấy trang web luật giúp tôi hiểu rõ hơn về quyền lợi của mình, và điều đó giúp tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn. Tôi không cần phải cảm thấy xấu hổ vì đứng lên bảo vệ chính mình.
Tôi đã nhận ra rằng tình yêu không chỉ đơn thuần là cảm xúc; nó còn bao gồm sự tôn trọng, tin tưởng và công bằng. Hôn nhân là một hành trình dài, và tôi sẽ chiến đấu để đảm bảo rằng mình không chỉ là một người “đeo đồ” trong gia đình này.
Cuối cùng, tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, Minh sẽ hiểu và trân trọng tôi hơn. Chúng tôi đã bước đi cùng nhau trong một khoảng thời gian dài, và tôi tin rằng sự tôn trọng sẽ là nền tảng cho tình yêu của chúng tôi.




